167. Người sáng suốt chớ ôm tà kiến Sống buông lung, ti tiện qua ngày. Nghiệp tà vạy, chớ kéo dài Được vầy, sinh tử luân hồi sớm ra. 168-9. Luôn tinh tấn không mê lạc thú Hạnh thanh cao, tu sĩ thường ghi Trang nghiêm giới đức, hành trì Hai đời hưởng phúc chỉ vì tu tâm. 170. Hãy quán tưởng trong đời trần tục Mọi thứ như bọt nước, huyễn vong. Đến khi ngộ lẽ vô thường Tử thần không thể lần đường chân nhân. 171. Cõi hồng trần đẹp tuồng ảo mộng Như xe vua hoành tráng gấm thêu Kẻ ngu tham đắm, chắt chiu Người khôn tỉnh thức, chẳng yêu nhiễm đời. O 172. Dù quá khứ buông lung, dục lạc Nhưng về sau tỉnh thức, chuyển tâm Làm lành, tỏa sáng trần gian Như trăng rằm chiếu, không còn mây che. 173. Dù ngày trước gây bao tội lỗi Nhưng hôm nay sám hối, hồi tâm Làm lành, tỏa sáng trần gian Như trăng rằm chiếu, không còn mây che. 174. Kẻ mù tối, thế gian đầy dẫy Người sáng trong có mấy trên đời! Như chim khôn chẳng vướng mồi Người tu đạo đức an vui cõi trời. 175. Như trời thẳm, thiên nga uốn liệng Có thần thông ẩn hiện không gian Trí nhân thoát chốn hồng trần Vượt qua ma chướng, vững vàng đường tu. 176. Với những kẻ chẳng tôn trọng Pháp Dùng vọng ngôn lừa lọc, rêu rao Ghét thiện, bác bỏ đời sau… Lún sâu đường ác, ngày nào vượt ra! 177. Kẻ keo kiệt không sanh thiên giới Người dại ngu chẳng đoái tình thương Người hiền thích sống thiện lương Đời sau hưởng phúc khác thường thế nhân. **178.**Chứng sơ quả thánh nhân rạng rỡ Hơn cõi trời Thiên chủ uy quyền Hơn Trời trong chốn càn khôn Khó tìm trong cõi bụi hồng người hơn. O