**VII. PHẨM A LA HÁN**
(Arahanta-vagga) 90. Người đã thoát đường vào sống chết Chặt gông cùm, xiềng xích đập tan Ưu phiền đã thoát khỏi tâm Không còn phiền não, an nhàn đến đi. 91. Người chính niệm, tinh cần, tỉnh giác Lìa não phiền, ái dục chẳng màng Đó đây, vui sống độc thân Bỏ ao, con ngỗng ngút ngàn trời cao. 92. Không màng đến tiền tài, danh vọng Làm chủ tâm, ăn uống vừa chừng Lòng không, vô tướng, thong dong Xả buông chấp mắc, thoát vòng trần gian Trời cao, chim giữa mây ngàn Không gian mất hút, dấu chân khó tìm. 93. Ai lậu hoặc, ái tham dứt sạch Nhiễm đắm không, tự tại luôn luôn “Lòng không, vô tướng, thong dong” Như chim giữa chốn hư không khó tìm. 94. Người điều phục sáu căn, cảm giác Như ngựa thuần tuân phục chủ nhân Dứt trừ lậu hoặc, mạn, tham Xứng A-la-hán giữa hàng nhân thiên. 95. Rộng như đất, tâm không oán hận Như cột kia trước cảnh thịnh suy Hồ tâm lắng sạch tham, si Bậc A-la-hán sáng ngời nhân gian. O 96. Người đạt được tâm an, ý tốt Lời lẽ lành, hạnh nghiệp đáng khen Thong dong, trí tuệ, chánh chân Sống trong tịnh lạc, ngập tràn an vui. 97. Không mê tín, cắt buông hệ lụy[10] Rèn thức tâm, tỏ ngộ vô vi[11] Thực hành vô chấp, xả ly… Là người tối thượng sánh vì núi cao. 98. Dù sống tại thôn quê, làng nhỏ Hay rừng sâu, núi cả, đồi cao A-la-hán sống chỗ nào Thời dân nơi đó thấm sâu đạo vàng. 99. Thật thú vị, núi rừng xanh thẳm Chỗ người phàm chẳng dám bén chân Những người bỏ dục, lìa tham Chọn nơi trú ngụ, chẳng màng lợi danh. O