Tích cũ kể rằng : Khởi tạo từ cuối thời Trần Nơi đây vốn chổ ao đầm trũng sâu Rồi năm nọ hạn hán lâu Ao chuôm sạch nước đàn cầu mưa mau Bỗng một ngày ở tận đâu Một đàn Diệc trắng trên đầu bay qua Sà mình xuống rồi băng hà Trời mưa đổ xuống mọi nhà mừng thay Thế là cuộc sống hàng ngày Cùng với hoa lá cỏ cây lại cùng… Nhờ đàn Diệc đó thác chung Gọi mưa để cứu người cùng cỏ cây Tạo hóa ân nghĩa nặng dày Dân ra gom lại đắp vây nấm mồ Cũng sinh linh chẳng làm ngơ Điều lạ sau đó như mơ kiếp này Lại đàn Diệc mới vụt bay Điềm lành đến với đất này phát tâm Dân hợp dựng ngôi già lam Diệc Cổ Tự được tên mang từ rày Nhưng mà : Hơn sáu thế kỷ đó đây Sao dời vật đổi nơi này đã qua Có thời tráng lệ nguy nga Có thời băng hoại xót xa nỗi lòng Nhân, Thiên tai những cuồng phong Chùa Diệc còn cổng chứ không trụ trì Vắng phật tử, chẳng Tăng - Ni Già lam cổ tự còn gì nữa đâu? Thế nhưng Đạo Phật nhiệm màu Bia đá, Chuông cổ cùng nhau song hành Thi gan tuế nguyệt đồng thanh Như là chứng tích để dành hôm nay… Và may thay : Song hành cùng dân tộc này Đạo Phật luôn đó những ngày đồng tâm Cùng các triều đại góp phần Thông mở trí tuệ, khai tâm độ đời Để dân tộc Việt gương soi Bản sắc văn hóa ngàn đời rạng danh Nghị quyết Đảng mới ban hành “Bảo tồn, phát huy … “đã thành hiện thân ( thực) Đền, Chùa tích cũ (di tích) dần dần Được khôi phục lại góp phần mở mang Mái chùa hồn cội xóm làng Hồn quê neo giữ những trang Đạo - Đời Và Diệc cổ tự đây rồi Giáo hội bổ nhiệm Thầy tôi trụ trì (TT Thích Thọ Lạc) Đồng lòng phật tử Tăng, Ni Nhất tâm đồng sức liên trì hân hoan Và rồi sau một thời gian Đại Hùng Bảo Điện khang trang đã thành Công trình phụ trợ bao quanh Giảng đường, Tăng xá hợp thành cảnh quan ( đẹp) Chùa Diệc một thủa phế hoang Hôm nay phục dựng đàng hoàng đẹp tươi Phật, Pháp mãi mãi sáng soi Khai tâm, độ thế ngàn đời vẫn luôn !
Nguyễn Huy Hòa ( Đạo tràng Phổ Hiền - Thành Phố Vinh )